Một câu chuyện vào ngày 14/02

Sáng nay đi rong chụp hình mỏi chân quá, ghé vào một quán nhỏ trên chung cư Nguyễn Huệ nhìn xuống phố đi bộ. Nếu không có gì thay đổi, hôm nay là ngày Valentine nhưng đối với cậu chỉ là một ngày 29 Tết bình thường. Câu chuyện sẽ không có gì để nói nhưng khi có một dòng suy nghĩ về một người lạ thoáng quá trong đầu làm cậu ngồi trầm ngâm suy nghĩ về một mối quan hệ với một người dưng bỗng chốc yêu thương, bỗng chốc xa lạ.

nhut

Mối quan hệ trên mức bình thường này để lại cho cậu rất nhiều cung bậc cảm xúc. Cái nhớ sau khi đã gặp mặt. Cái ghét khi chờ tin nhắn. Cái giận khi suốt ngày im lặng. Cái ghen đối với mối quan hệ của họ. Chính cậu – một đứa tự nhận là vô tâm và lỳ lợm nhất cũng phải chào thua khi đấu tranh với những xúc cảm trong lòng mình.

  • Hơn 5000 tiếng đồng hồ im lặng.
  • 5 tiếng đồng cho hai lần gặp gỡ.
  • 20 tiếng đồng hồ nói chuyện với trên mạng.

Chuyện bắt đầu từ một lời kết bạn từ trang cá nhân khi họ thấy hay với những chia sẻ về một bài thuốc giữ sức khỏe cho mẹ cậu. Rồi qua những lần nói chuyện hỏi thăm, cậu nhận thấy có một chút cảm giác gì đó rất lạ mà trước giờ không có. Cảm giác quan tâm giữa hai người lạ với nhau làm cho cậu bắt đầu tìm hiểu về họ nhiều hơn. Cậu thích những người tốt thích giúp đỡ cho người khác mà không cần trả ơn. Cậu thích cách họ hỏi han, chia sẻ mà khi nói chuyện với họ, cậu chẳng có gì phải che dấu như những người khác.

Rồi bỗng một ngày cậu nhận công việc mới nhưng phải ra Hà Nội làm việc. Giữa trăm ngàn mối lo về cơm áo gạo tiền, cậu đồng ý ngay. Thời gian làm việc xa nhà trong kế hoạch dường như không đi theo quỹ đạo vì cậu cảm thấy đây không phải là một nơi để phát triển lâu dài nào là văn hóa không hợp, quá nhà nước, nói xấu lẫn nhau…. Cậu quyết định về nhà sau 50 ngày sống và làm việc tại Hà Nội. Những thời gian đầu quả là một thời khắc khó khăn, khi vừa phải tự lập làm tất cả mọi thứ. Tuy nhiên mọi thứ cũng đâu vào đấy nhưng sự trống trải, cô đơn lúc nào cũng bao phủ cả căn phòng mà cậu đang thuê. Những tuần này khi chưa quen việc, cậu cần ở lại công ty hơn 9 tiếng để tự mình làm quen mọi thứ, vì với văn hóa ngoài Bắc, họ rất ngại chia sẻ vì sợ cậu giỏi hơn họ. Khi bước khỏi công ty cũng là lúc thành phố lên đèn, nhà nhà quay quần bên mâm cơm. Một mình cậu về phòng, ăn tạm vài thứ rồi nhìn đường phố. “Cứng rắn lên và không thể than thở được”. Cậu tự dặn lòng rồi nhắn tin hỏi thăm vài người bạn tâm sự.

nhut1

Chủ nhật nào cậu cũng đi khắp phố chụp lại những khoảnh khắc về con người tại đây. Trang cá nhân của cậu luôn tràn ngập những tấm hình cậu chụp được. Có một người lạ trong câu chuyện, họ bắt đầu thích từng tấm cậu chụp. Cậu cũng thích lại và bắt chuyện sau một thời gian im lặng vì mối quan hệ mới chỉ là bạn xã giao trên mạng xã hội. Cậu bắt đầu kể về những gì cậu đã trải qua và nhận được những góc nhìn về cuộc sống từ họ. Tuy cậu không phải là nhân vật chính trong từng câu chuyện, nhưng với bản chất nhạy cảm, hai người đồng cảm rất nhanh.

………………

Cậu về lại Sài Gòn để nhận việc mới.

nhut8

Cậu hẹn gặp mặt họ vì muốn nhìn được con người thực sự thay vì những tấm hình ảo trên mạng. Thời khắc hợp lý, con người đúng lúc làm cho mối quan hệ đi xa và có chút hạt giống yêu thương trong đó. Ngày hôm sau, sau buổi gặp mặt, họ xảy ra tai nạn. Khi nhận được tin, cậu không giữ được bình tĩnh vì cậu sợ mất một người thương yêu mình. Hai người lạ chỉ trao đổi với nhau qua điện thoại và 2 tiếng gặp mặt lại làm cậu lo lắng quá mức có thể. Đó có phải cảm giác đầu tiên khi thích một người không?

Khi mọi chuyện không nằm trong sự kiểm soát, suy nghĩ tiêu cực bắt đầu xảy ra. Cậu lại nghĩ về câu chuyện duyên âm của một bà đồng mà câu vô tình tiếp xúc tại Hà Nội, cậu nghĩ rất nhiều trong đầu. Cậu nhớ lại câu chuyện khi mẹ cậu hứa với ơn trên sẽ ăn chay khi bà ngoại phát hiện bệnh ung thư, tuy nhiên ngoại cũng không qua khỏi. Thế là cậu nói một mình, để họ qua khỏi, cậu sẽ chấm dứt mối duyên tơ này, vì cậu tin luôn có một thế lực đi theo cậu. Một thời gian ngắn sau, họ bình phục trở lại và cậu bắt đầu thực hiện lời nói hôm trước. Cậu nhỉ nhớ mang máng là sau vài ngày họ nằm dưỡng bệnh, cậu đòi qua thăm thì họ từ chối. Thế là bắt đầu những câu nói trách móc gây gỗ. Rồi cậu bắt đầu im lặng để xem họ có nói gì không. Tiếp tục không ai chủ động. Cậu khóa điện thoại để không nhận được tin nhắn từ họ.

nhut7

Một tháng sau đó, hai con người vẫn theo dõi nhau trên trang cá nhân riêng và bắu đầu lén nói chuyện với nhau. Đan xen những câu chuyện quan tâm lẫn nhau chính là những sự hiểu lầm dẫn đến mọi việc đi vào vòng lẫn quẫn chia xa. Hành động của cậu làm họ hiểu lầm họ chính là người thay thế. Họ bực khi cậu phản hồi tin nhắn chậm, không coi trọng họ. Họ cũng ghen khi cậu đi uống nước với bạn rồi gửi hình cho họ. Cậu im lặng khi họ đề nghị về sống chung. Và khi hai người không tìm được tiếng nói chung, cậu đề nghị chia tay. Giá như khi có chuyện không vui, hai người nên gặp nhau để hiểu nhau. Giá như cậu phải chủ động nhắn tin nhiều hơn vì họ đang bệnh mà. Giá như hai người nên từ bỏ sự cố chấp và xin lỗi lẫn nhau. Giá như họ cho cậu thời gian hơn nữa vì trước đây cậu có người nào đây mà họ nói họ là người thay thế cơ chứ. Giá như mọi chuyện có thể quay lại như xưa khi cả hai đều tình nguyện làm con cún khi cá độ ai nhắn tin cho nhau trước sẽ làm chó.

….. Vẫn không ai chịu nói chuyện với ai …….  Họ khóa lại trang cá nhân không cho cậu vào. Nhưng khoảng 2 tuần thì họ lại mở lại và cậu vẫn rình vào xem được bình thường. Cậu biết họ vẫn nặng lòng, mặc dù rất cứng rắn nhưng lòng rất mềm. Cậu cố lao vào công việc để quên đi những chuyện không vui.

Hơn 5 tháng gần 1200 tiếng đồng hồ im lặng (28/05-05/10/2017). Có những thứ khi mất đi rồi, con người ta mới quý trọng. Ngay cả trong tình yêu, đôi khi những cuộc chia xa lại là gia vị cho một cuộc sum họp bền chặt.

Có thể họ đã có nhiều mối tình trước đó. Người đến và đi như một chiếc lá nên họ cũng quen rồi. Nhưng đối với cậu, đây là lần đầu tiên cậu thất tình. Cậu rất nhớ họ.

nhut2.jpg

Cậu vẫn không quên họ. Cậu sợ về nhà đối mặt với cảm giác trống trải.

Nhưng mỗi lần muốn nhắn tin lại sợ phá đi sự yên tĩnh mà họ muốn. Viết và xóa lặp đi lặp lại nhiều lần đến nỗi không nhớ chính xác số lần được. Cậu cứ nghe suốt bài này trong khoảng thời gian trên.

Rồi ngày sinh nhật cũng đến, cậu cố tình gợi ý một món quà sinh nhật bằng một vài dòng chia sẻ trạng thái trên Facebook. Vì cậu có linh tính họ vẫn dõi theo cậu trên mạng xã hội mà. Cậu còn cố tình để số địa chỉ nhận hàng. Cậu nghĩ nếu họ đã theo dõi mình trên mạng xã hội bằng một tài khoản khác họ sẽ hiểu mình muốn nói gì. Đây sẽ là món quà sinh nhật này sẽ rất ý nghĩa cho cậu. Trước ngày sinh nhật một ngày, cậu nhận được một số điện thoại giao hàng, trong đầu cậu nghĩ chắc chắn là họ. Nhưng thật sự khi nhận hàng thì không phải. Lại là một cảm giác hơi hụt hẫng vì món quà này được tặng từ một chị bạn cũ trước đây. Thật ra chỉ là chuyện cá nhân, chứ làm sao cậu trách được họ. Chưa có gì đã có chia xa thì làm sao họ hiểu hết cậu.

nhut6

Cậu nhớ có một lần họ chia sẻ một vài thông tin về người sinh cung Thiên Bình, thời gian bên nhau quá ngắn làm cho đối phương không biết gì nên cậu cũng không biết ngày sinh nhật chính xác. Thế là cậu tự chọn ngày 10/10 là ngày sinh nhật họ cho dễ nhớ. Cái khó nhất là phải chọn quà sinh nhật cho người khác vì rất sợ họ không thích theo ý cậu. Thế là cậu quyết định mua sách. Vô tình trang facebook của cô Lê Đỗ Quỳnh Hương chuẩn bị xuất bản tựa sách mới mà cậu rất thích vì những chia sẻ mang lại năng lượng tích cực cho cộng đồng. Cậu quyết định đặt mua để có ghi lời tựa tặng họ với hy vọng họ sẽ có những năng lượng tích cực và bình an trong tâm hồn. Vì thời gian trước cậu vẫn lén vào trang cá nhân họ xem, vẫn những bức ảnh đăng lên với nhiều lượt tương tác vì họ có rất nhiều mối quan hệ rộng, nhưng cậu vẫn thấy có một nét buồn che đậy bên trong.

nhut3

Vài ngày sau, nhận được tin nhắn cám ơn. “Cám ơn vì món quà có ý nghĩa, cám ơn vì cậu vẫn còn nhớ đến họ”. Thật sự cậu muốn đến ngay trước mặt họ để nói “Vẫn còn rất nhớ không quên được đâu”. Rất nặng tình nhưng mọi việc đã kết thúc rồi, có những việc cậu muốn nhưng nếu đối phương không muốn thì không thể cưỡng ép.

nhut9

Cậu biết những sự việc không vui trước đó cũng có một phần của cậu. Sẵn tiện cơ duyên lại đến, cậu cố gắng vun đắp từ từ. Cả hai vẫn nói chuyện, hỏi và trả lời tin nhắn. Nhưng dường như một trong hai người đã mất đi một ngọn lửa vì sao đem hai người đến gần nhau cách đây vài tháng. Chính cậu vẫn không hiểu chính mình về cảm giác khi nói chuyện, khi đặt bút khi thiệp sinh nhật vẫn còn vẹn nguyên như ngày hôm qua khi cậu nhận được tin tai nạn và lo lắng cho họ. Có phải là cảm giác muốn quay lại, cảm giác chiếm hữu, cảm giác cho nhau thêm cơ hội nữa không. Cậu tự mình tìm hiểu thì khẳng định đó là yêu một người. Một thứ tình cảm chưa bao giờ trước đây.

Cậu bắt đầu mở lòng nói với họ. Họ cũng hiểu và cậu tin rằng họ vẫn còn một chút gì đó với cậu. Cậu bắt đầu chủ động nhắn tin và kiên nhẫn hỏi thăm họ. Cậu muốn bắt đầu lại tự đầu. Rồi họ bắt đầu đi nước ngoài nhiều, xa cậu hơn và không có thời gian gặp nhau. Cậu là người hướng dẫn cho rất nhiều bạn trong công ty cậu về những lời khuyên đúng đắn giúp họ đi đúng đường, nhưng lần này cậu chính là nhân vật chính và tiếp tục rơi vào vòng lẫn quẩn của câu chuyện tình cảm này. Thuyết nhân quả bắt đầu có hiệu lực khi những cảm giác trước đây được họ nói là cậu vô tâm thì bây giờ cậu đã hiểu và cậu đang có những cảm giác tương tự. Cậu thấy mình đã khác và đã nghiêm túc hơn trong mối quan hệ. Cậu lại kiên nhẫn chờ…..

nhut5

Cậu tặng cho họ một món quà Giáng Sinh – một đĩa nhạc cậu rất thích thời sinh viên. Họ có vẻ không có thời gian coi trọng món quà cậu tặng. Rồi họ sắp xếp được cho cậu một cuộc hẹn ăn trưa trong ngày Giáng sinh – đó cũng là ngày cơn bão mạnh nhất đổ bổ vào Nam Bộ. Gặp nhau, nói chuyện với nhau, kể cho nhau mọi thứ, nhưng câu chuyện vẫn vậy. Ước chi có một nơi, chỉ có 2 người để cậu hỏi những câu cần phải hỏi và họ phải trả lời những lời nói hứa hẹn khi gặp nhau họ sẽ trả lời. Cuộc hẹn kết thúc và cậu trở về nhà với một câu hỏi lớn trong đầu “Khi nào mình lại gặp nhau hay chỉ là một cuộc hẹn bình thường vì cậu cứ muốn gặp hoài nên họ chìu” Cậu rất muốn được nghe ai đó hát cùng nhau bài “Sau tất cả” mà cậu đã từng rất xúc động khi thưởng thức.

“Sau tất cả mình lại trở về với nhau. Tựa như chưa bắt đầu, tựa như ta với mới quen…”

Vài ngày sau, tin nhắn dường như ít đi và những phản hồi cậu nhận được chỉ là những câu trả lời suông, trả lời cho có. Cậu hoàn toàn thông cảm do họ có gánh vác rất nhiều thứ. Rồi cậu cố tình không hỏi thăm và vẫn kiên nhẫn chờ tiếp một tin nhắn. 1 ngày, 2 ngày rồi 1 tuần và 1 tháng vẫn im lặng. Trong khi cậu vô tình thấy họ vẫn có thời gian mời người khác ăn trưa và hoạt động nhiệt tình trên trang mạng xã hội. Cậu tự động phải hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu không thể ích kỷ làm phiền họ mãi được. Khi người ta thờ ơ, lạnh nhạt với mình, chắc cũng là lúc họ đang có nhiều thứ và nhiều người khác để quan tâm.

Mọi việc lại im lặng. Cậu và họ lại im lặng và lần này cậu quyết định sẽ im lặng. Có một bài hát nói “Rằng tơ duyên đứt đi rồi, có lấy lại được không”. Cậu sẽ trả lời “Có”, nếu người trong cuộc biết trân trọng và vun đắp. Khi sự việc xảy ra, cả hai người trong cuộc đều có lỗi.

nhut4

Cậu không còn nghỉ ngợi gì nữa, cũng từ lâu rồi cũng không vào trang cá nhân của họ coi nữa và đã khóa lại tài khoản phụ của họ trên trang cá nhân của cậu. Kết thúc một mối quan hệ được họ gọi là trân quý. Nếu tin vào duyên số, thì những ai cách xa một thời gian dài nếu đã định sẵn thì sẽ là của mình, còn không thì có ở gần đến mấy cũng không thuộc về mình.

nhut11 Trong cuộc sống, đôi khi ta chọn người này mà không chọn người khác cuối cùng cũng bởi duyên số mà thôi. Người nào đó không chọn ta bởi ta chưa có duyên với họ. Ta yêu một người nhưng không đi đến cuối cùng với người ta cũng bởi ta chưa đủ duyên. Có lẽ cậu nên để mọi chuyện dừng lại theo ý trời vì cậu có thể không mang lại những thứ người ta cần như một ngôi nhà ấm cúng, một bữa ăn ngon trên bàn và cùng với những người thương.

Ngày 14/02 năm nay chỉ là ngày bình thường, cậu ít ra vẫn không cô đơn vì vẫn có rất nhiều người trong bức hình cậu chụp được bên cậu. Chính cậu tại thời điểm này phải là người nên cần tỉnh giấc. Cậu vẫn mong viết tiếp một chương mới nhiều niềm vui và lạc quan nhưng có lẽ chỉ là đơn phương. Cậu cần đi thật xa để du lịch ngắn hạn hoặc làm việc dài hạn để không nhớ gì nữa. Nếu lần này cậu đi, sẽ không trở về nữa.

suot doi

Hy vọng này câu chuyện này sẽ có thêm một chương mới nếu những người trong cuộc đủ duyên để đến với nhau. Họ sẽ dũng cảm vượt qua mọi thứ…..

Bài viết này chỉ là một góc nhìn cuộc sống được ghi nhận từ câu chuyện có thật của một người bạn thân, những người trong cuộc là sẽ những người hiểu rõ nhất. Câu chuyện buồn nhưng chứa một tình yêu văn minh và kính trọng nhau. Cho dù thế nào, cậu vẫn mong họ luôn bình an và tự tại. Vì trong mỗi con người luôn tồn tại hai thứ tình cảm yêu và ghét, nên thay vì ghét hãy để để năng lượng tích cực yêu thương trong người. Thương nhau còn không hết, ghét nhau chi?

Chúc ai đọc được câu chuyện này sớm tìm được người thương và luôn bình an trong cuộc sống. Cám ơn vì tất cả. Luôn mỉm cười bạn nhé 🙂

Tác giả: Minh Nhựt – Photographer – Writer – Travel blogger

nhut10

Trang thông tin theo dõi trên facebook. The lyrics of streetlife

Xem thêm hình ảnh tại Ninh Bình – Được tạp chí Jetstar chọn hình của Nhựt về du lịch Ninh Bình. Ấn phẩm được phát hành trên máy bay vào tháng 2/2018

 

Advertisements

Mừng Tết 2018

Hội chợ hoa xuân tại công viên 23/09.

Một tuần trước Tết kể từ ngày 23 tháng chạp hàng năm, hội chợ hoa tại công viên chính của Sài Gòn bắt đầu nhộn nhịp. Các chủ vựa hoa khắp nơi bắt đầu tụ họp lại để bắt đầu bán để người dân chưng hoa trang trí nhà cửa. Các loại hoa chính không thể thiếu trong dịp Tết như hoa mai, hoa đào, hoa hướng dương, hoa cúc, vạn tho… cùng nhau khoe sắc.

Người dân dường như cũng ý thức được khó khăn của các nông dân trồng hoa, nên bắt đầu mua hoa ủng hộ. Bên cạnh đó là một phần nhỏ ý thức của các bạn người mẫu và thợ chụp ảnh mê tạo dáng đôi khi chen lấn làm gãy hoa của người khác.

DSC_0460DSC_0462DSC_0464DSC_0468DSC_0473DSC_0475DSC_0487DSC_0488DSC_0502DSC_0503DSC_0504DSC_0507DSC_0510DSC_0511DSC_0513DSC_0516DSC_0517DSC_0518DSC_0519DSC_0520DSC_0524DSC_0525DSC_0529DSC_0533DSC_0546DSC_0550DSC_0552DSC_0560DSC_0562DSC_0581DSC_0586

Em ơi, Hà Nội phố – Chuyến đi đầy thú vị

Những tháng ngày vừa làm việc và rong chơi tại Hà Nội sẽ là một trong những ký ức mình không quên được.

Mình đến Hà Nội vào đầu tháng 2 âm lịch, nơi thời tiết se lạnh kèm theo một chút mưa phùn của mùa xuân. Cảm giác của một thằng “Hai Lúa Nam Bộ” lần đầu tiên bước ra Hà Nội là rất khó chịu, vì đã quen với cái nóng nực tại Sài Gòn. Buổi tối Hà Nội lạnh lắm, tối nằm mặc 3 cái áo, không mở máy lạnh mà vẫn thấy lạnh.

Hinh 1

Mình được công ty thuê cho phòng trọ tại phố Đê La Thành, gần trường đại học văn hóa. Nơi cách công ty mình làm việc khoảng 10 phút đi bộ. Gia đình anh/chị chủ nhà cũng là một người trẻ, họ rất thoáng và tốt bụng. Quả nói “Khách sáo như Bắc Kỳ” thật không sai tý nào. Lúc đầu tiên nhận phòng, mình còn bở ngỡ và đói bụng nên thấy thế họ làm cho mình một bát mỳ xúc xích ăn cho ấm bụng. Bát mỳ đầu tiên được ăn tại Hà Nội. Rất ấm lòng

DSC_0859

 

DSC_0864

Có những buổi sáng Hà Nội mưa phùn không dứt. Rét đến nổi không ai có thể mặc đồ mỏng manh ra ngoài phố. Giấc sáng, phố xá lại tấp nập cộng với làn xe dày đặc làm cho không khí càng ô nhiễm.

DSC_0694

Khu mình ở nằm gọn trong con ngách cổ, cách ngoài lộ những một trăm mét. Nơi đây nhà nhà được xây giống nhau từ thiết kế đến kiểu dáng. Con người Hà Nội họ tôn trọng bữa cơm gia đình và không thích ra ngoài ăn. Mỗi chiều chiều về, đi ngang qua hẻm đều thấy bàn ăn gia đình dọn sẵn.

DSC_0714

Tách biệt với sự ồn ào của dòng người qua lại, càng về đêm, khu phố càng yên tĩnh. Thậm chí chỉ cần một câu chửi “Địt mẹ mày, địt cụ mày” là cả xóm đều nghe. Khi ra Hà Nội mới thấy một sự khác biệt rất lớn ở Sài Gòn.

 

DSC_0837

DSC_0054-2

DSC_0838DSC_0839

Hà Nội được gọi nôm na là thành phố có nhiều hồ nước nhất. Hà là nước, nội là trong, kết hợp gọi là thành phố trong nước. Nào là Hồ Bảy Mẫu, Hồ Hoàn Kiếm, Hồ Tây, Hồ Ba Mẫu..

DSC_0397

Cứ hễ chiều thứ 7 là mình rất hay bắt Grab ra Hồ Hoàn Kiếm chơi. Thật ra, cũng chẳng có gì hay, nhưng thích cảm giác đông đúc người qua lại. Để không có cảm giác nhớ nhà, nhớ mẹ.

DSC_0373-3DSC_0376DSC_0379DSC_0414

DSC_0419

DSC_0672

Ở khu vực phố đi bộ, có rất nhiều hoạt động văn hóa diễn ra làm mình rất thích. Người già, trẻ nhỏ, họ nô đùa vui chơi. Các hình thức buôn bán cũng diễn ra rất sôi nổi, nhưng bán hơi đắt. Tại đây, mình có tham gia điệu nhảy sạp rất vui và thú vị.

DSC_0460-2DSC_0459-2DSC_0454DSC_0461

Trong khu vực phố đi bộ, có một khu vực rất tâm linh là đền Ngọc Sơn. Tại đây muốn tham quan, phải mua vé vào. Vì mình tiếc tiền, nên không vào xem mà chỉ đứng ngoài nhìn vào. Dòng người tham quan rất đông và chen lấn nhau.

DSC_0664-2DSC_0668DSC_0671

Kế bên phố đi bộ là khu nhà thờ lớn. Dọc theo vỉa hè là các quán trà chanh chém gió dành cho khách du lịch và các bạn trẻ.

DSC_0471DSC_0470

Một con phố khác được gọi là Bùi Viện thu nhỏ ở Hà Nội. “Phố không ngủ” Tạ Hiện tọa lạc trong khu phố cổ gần hồ Hoàn Kiếm. Con phố này từ lâu đã trở thành một địa điểm tụ tập, vui chơi của rất nhiều du khách mỗi khi ghé thăm Hà Nội.

DSC_0088

Một ngày chủ nhật tiếp theo, mình lại đi bộ đến Hồ Tây, trên đường đi, mình có ghé thăm đền Quan Thánh, chúa Trấn Quốc rất nổi tiếng tại Hà Nội.

 

 

DSC_0713DSC_0718-2DSC_0720DSC_0723-2DSC_0782DSC_0789-2

Ở Hà Nội, mình không có khái niệm sử dụng lịch âm để xem ngày rằm như thường lệ. Hôm nay duyên đưa đẩy thế nào mà sau khi đến chờ viếng Bác không được lại đi đến đền Quan Thánh và chùa Trân Quốc thì mới biết bữa nay là rằm tháng hai.

Mình cũng không ăn chay. Vì bạ gì ăn đó, cũng không có nhiều sự lựa chọn về đồ ăn như mẹ nấu.

Đền Quan Thánh

DSC_0800DSC_0710DSC_0711

Chùa Trấn Quốc.

DSC_0751-2

DSC_0741DSC_0759DSC_0761DSC_0765-2

Nhắc đến chuyến đi Hà Nội lại nhớ, không có duyên đến viếng lăng Bác, chắc tại mình không ngoan rồi. Lần đầu tiên, được mấy chị trong công ty bảo nếu muốn viếng lăng vào cuối tuần nên đi thật sớm từ 6h sáng để xếp hàng. Ấy vậy mà ngày chủ nhật hôm ấy, trời mưa phảng phất, cứ nghĩ trong bụng là chắc mưa rồi nên sẽ không đông lắm đâu. 8h sáng, bước ra khỏi nhà để có mặt tại Phố Độc Lập – Điện Biên Phủ. Ôi đập vào mắt mình là một hàng người dài xếp hàng, ngỡ giống Vạn Lý Trường Thành, xếp dài cả con phố. Thế là bỏ cuộc.

Lần tiếp theo sau đó 4 tuần, trước khi về lại Sài Gòn, đến viếng Bác vào ngày thứ 6. Kết quả là lăng Bác đóng cửa cố định vào mỗi ngày thứ hai và thứ sáu để bảo trì.

1 (1)

 

DSC_0828

DSC_0697

Cầu Long Biên – cây cầu dài nhất mà mình từng đi. Cầu dài 1,680 m bắt ngang qua sông Hồng. Cầu rất cũ và hơi dơ. Tuy nhiên nơi đây được khá nhiều căp đôi chụp ảnh cưới ở khúc đầu cầu vì màu rêu phong, cố kính làm người ta hoài niệm đến nhiều thăng trầm trong cuộc đời.

DSC_0489DSC_0495DSC_0519DSC_0549DSC_0601DSC_0622DSC_0524DSC_0550DSC_0539DSC_0638-2DSC_0488

DSC_0507

Và một vài hình ảnh khác tại Hà Nội mà mình chụp vu vơ.

DSC_0046DSC_0361DSC_0651DSC_0656DSC_0795DSC_0848DSC_0851DSC_0857DSC_0865

Cám ơn các bạn đã xem blog của mình. Chẳng lẻ là mình phải viết ngay chuyến đi cách đây 6 tháng để có nhiều hơn những cảm xúc. Hà Nội đến với mình thật bình yên. nếu có cơ hôi và tiền, mình sẽ lại đến Hà Nội và sống lâu hơn một tý đê cảm nhận được cái rét nàng Bân, cái nóng khó chịu hay mùi hoa sữa rơi đầy phố.

Nếu các bạn yêu thích hình mình chụp. Hãy liên hệ với mình qua Fanpage của mình nhé. [Link]

nhut2

Cố đô Hoa Lư

Lễ hội Hoa Lư là một lễ hội truyền thống diễn ra hàng năm để tôn vinh vị anh hùng dân tộc Đinh Bộ Lĩnh đã xây dựng kinh đô Hoa Lư, lập ra nhà nước Đại Cồ Việt và mở đầu thời kỳ độc lập, thống nhất lâu dài của người Việt suốt các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần.

Lễ hội Hoa Lư đã được xếp hạng là di sản văn hóa cấp quốc gia và đang được đề nghị nâng tầm tổ chức lễ hội theo nghi thức cấp nhà nước

Every year, the festival celebrates the year since Đinh Bộ Lĩnh became Emperor and named the country Đại Cồ Việt.

During the three-day festival, there will be many other cultural and sport activities, including a requiem, a gate-opening ceremony, folk games and displays of coloured lanterns and flower garlands.

In 968, Đinh Bộ Lĩnh defeated the twelve lords and unified the country. He declared himself King and named the country Đại Cồ Việt. This name remained throughout the Đinh Dynasty (968-980), Early Lê Dynasty (980-1009) and the beginning of Lý Dynasty (1010-1225).

 

 

Photos are taken by Nhut

Contact to Nhut facebook

Nên đến Ninh Bình một lần trong đời

Chào các bạn,

Nhựt cám ơn vì bạn đã click vào đường link để đọc những trải nghiệm của mình. Mình tên là Nhựt đến từ TP.HCM, một nơi tấp nập và nhộn nhịp. Mình thích đi đó đây để tìm hiểu mọi thứ và quyết định chọn Ninh Bình vì cảnh đẹp hùng vĩ mà thiên nhiên ban tặng. Vì trên google có khá nhiều kinh nghiệm của các bạn phượt thủ nên các bạn có thể tham khảo kinh nghiệm của mình cũng như người khác để làm cho chuyến đi của mình thêm trọn vẹn nhé. Mình thích đi một mình để khám phá mọi thứ nên mình sẽ kể chi tiết những gì mình nhớ và ghi chép được.

Mình sẽ bắt đầu điểm xuất phát từ Hà Nội.

Phương tiện đi lại

Từ Hà Nội, mình bắt xe bus số 28 ra bến xe Giáp Bát để đón xe đến TP. Ninh Bình. Vì đây là bến xe nên có khá nhiều cò mồi đứng bắt khách. Nên mình trực tiếp vào trong quầy để mua vé. Túc trực tại quầy vé có khá nhiều lơ xe, chỉ cần bạn nói bảng số xe mà trúng xe của họ thì lơ xe sẽ hỗ trợ tìm xe và chỗ ngồi một cách nhanh chóng. Giá vé 1 chiều từ HN đến Ninh Bình là 70.000đ. Lưu ý cần bắt đúng xe đi Ninh Bình và không nghe lời du dỗ của lơ xe là xe của họ có tuyến ngang Ninh Bình. Thật chất nếu lên xe rồi bạn sẽ hối hận.

Khi đến bến xe Ninh Bình, nếu bạn đã đặt khách sạn ở trong thành phố Ninh Bình trước đó, có thể xuống bến xe Ninh Bình để bắt xe ôm hoặc taxi để di chuyển đến khách sạn. Còn mình đặt khách sạn ở Tam Cốc thì mình sẽ ngồi thêm 1 trạm nữa (không xuống tại bến xe) để dễ di chuyển hơn.

Chỗ ngủ/ khách sạn

Hostel Tam Cốc Bungalow nơi Nhựt đã ở

Do chỉ đi một mình nên Nhựt rất ưa chuộng việc ngủ tại phòng dorm của các hostel. Phòng dorm là chỗ ngủ tập thể, một phòng có khoảng 10 giường hoặc ít hơn tùy hostel (giống như ký túc xá đấy). Đây là loại hình yêu thích của dân phượt do chi phí thường rất rẻ so với các phòng single hay double thuê riêng. Giá mình thuê 1 giường là 7USD/đêm đã bao gồm ăn sáng. Trong phòng của mình đều có nam và nữ, tất cả đều là tây ba lô, chỉ có duy nhất mình là Vietnamese thôi. Nếu các bạn là ngọc nữ hay quân tử hảo cầu thì sẽ bị ngộp và sốc đấy vì do lối sống phóng khoáng, cởi mở nên tụi tây khá thoải mái nên nhiều bạn sẽ vô tư nằm ngủ khi chỉ mặt đồ lót hoặc tụi nó thay đồ trước mặt bạn (tức nhiên có mặt đồ lót).  Ngủ ở đây cũng có cái hay vì tối ngủ thường nghe tụi nó nói chuyện giống như đang nghe VOA special english. Cũng không nên quá lo lắng khi có bị “Rape” không, không biết người khác thấy sao, chứ mình thấy nó rất kỷ luật và tôn trọng, nên chỉ khi nào 2 bên tự nguyện thì đi ra ngoài, chứ không có việc “come out” tại phòng. Nên tốt nhất hãy thích ứng nhé.

Nếu đã quyết định chọn phòng Dorm để ở thì nên đem theo 1 ổ khóa mini để khóa lại hộp tủ vì mỗi phòng có 1 hộp tủ để giữ đồ. Đa số các bạn ở đây đều  đi suốt nên việc vứt hết quần áo tại giường và chỉ mang theo các vật dụng có giá trị theo mình là đều cần thiết.

Trước phòng Nhựt là khuôn viên rộng để du khách ngồi uống cà phê và ngắm cảnh

Khi đến Ninh Bình thì mình chọn 1 khách sạn ở kế bến đò Tam Cốc vì nơi đây rất thuận tiện cho việc di chuyển đến các địa điểm du lịch chính tại Ninh Bình. Hostel mình ở có tên là Tam Cốc Bungalow. Cũng khá ổn và view xung quanh là núi và hướng nhìn ra Tam Cốc. Ngoài phòng dorm ra, hostel còn có lều gỗ hoặc các phòng family khác tùy theo nhu cầu mọi người. Vì hostel mình ở là điểm giao giữa các khu du lịch nên được khá nhiều tụi tây ưa chuộng:

  • Đền Thái Vi: 1km
  • Bích Động: 3km
  • Thung lũng chim Thung Nham 7km
  • Hang Múa: 7.5km
  • Trang An: 12 km
  • Hoa Lư: 23km
  • Bái Đính 31km
  • Cúc Phương: 70km
  • Phát Diệm: 30km
  • Vân Long: 30km
  • Kênh Gà: 33km
  • Thung Nắng: 2km

 

 

Lịch trình tham quan

Cái này khá là quan trọng vì đa số các điểm du lịch tại Ninh Bình sẽ tốn khoảng 2-3 tiếng nếu bạn muốn tham quan một cách trọn vẹn. Vì cũng tham khảo kinh nghiệm chém gió khá nhiều trên google nên mình quyết định ở tại Ninh Bình 2 ngày 1 đêm và tham quan với tốc đô siêu nhân.

Ngày 1: Tam Cốc – chùa Bích Động – Tràng An – Tuyệt Tịnh Cốc (Động Am Tiên)

Ngày 2: Chùa Bái Đính – Cố Đô Hoa Lư – Hang Múa – vườn chim Thung Nham

Ngày 3 (gợi ý thêm cho các bạn): Đầm Vân Long hoặc Vườn quốc gia Cúc Phương

Nếu muốn tham quan hết thì phải ở tầm 4n3đêm, còn mình thì mới đầu còn thích, nhưng thấy xem nhiều núi, sông, hồ quá cũng rõ chán.

Phương tiện du lịch giữa các điểm du lịch

Ở mỗi khách sạn hay nhà hàng tại đây đều cho thuê xe máy hoặc xe đạp để khách du lịch dùng.

  • Xe máy (xe số + xe tay ga): 100.000đ/ngày (chưa bao gồm xăng, nếu yêu cầu xăng thì sẽ tính thêm 20.000đ/lít)
  • Xe đạp leo núi hoặc xe đạp thường: 50.000đ – 60.0000đ/ngày

Xe máy ở đây đa số đều là Nouvo, đòi xe chắc từ thời nhà Đình truyền lại vì rất cũ và nguy hiểm khi chạy đường xa.

 

Đường di chuyển đa số là đường làng nên khá xấu, có rất nhiều ổ gà và đất cát nên khi xe máy nếu xui thì sẽ bị thủng xăm hoặc bể lớp. Tuy nhiên nếu ra ngoài lộ để di chuyển lên khúc Tràng An và Bãi Đính thì đường khá đẹp nhưng rất vắng và xe du lịch hoặc xe tải thường chạy rất nhanh và ẩu. Phía trên các cột điện là số điện thoại để nếu có bể bánh xe giữa đường thì có người ra hỗ trợ.

Lịch trình của mình như sau:

Ngày 1:  Tràng An – Tuyệt Tịnh Cốc (Động Am Tiên) – Đền Thái Vi

Bến đò Tam Cốc  – Bích Động

Mình đến Ninh Bình lúc 12h trưa, nên rất lưỡng lự giữa Tam Cốc và Tràng An, sau khi được góp ý từ bạn lễ tân, mình quyết định đến Tràng An vì đoạn đường dài hơn và có nhiều hang động để tham quan hơn Tam Cốc. Giá vé người lớn được áp dụng là: 150.000/người/lượt. Tuy nhiên giá này chỉ áp dụng khi bạn đi từ 2 người trở lên hoặc có khách đồng ý ghép đoàn. Còn nếu bạn đi một mình thì mức phí cao hơn.

Mình bắt đầu thuê 1 chiếc Nouvo để băng đến đoạn đường đến Tràng An vào lúc 13h. Thời tiết Ninh Bình vào buổi trưa rất đẹp hơi lành lạnh do hơi nước bốc lên khá nhiều. Để đi đến Tràng An, mình phải băng qua con đường làng và đường lộ để đến khu du lịch.

Đoạn đường đê đi đến Tràng An. Xung quanh là các cánh đồng lúa xanh ngát.

 

Cảnh núi non thật hùng vĩ

 

Kết thúc đoạn đường làng là đoạn đường lộ được đổ nhựa đàng hoàng

Sau khi mua vé tham quan tại Tràng An với mức giá 200.000đ/lần, mình xuống bến kiếm đò trống theo hướng dẫn và bắt đầu cuộc hành trình qua dòng suối. Theo lịch trình bản đồ thì du khách sẽ được các bác lái đò tham quan các hang động (tên gì thì mình quên mất) và các đền tâm linh để du khách chiêm bái. Cảm giác của mình rất thích vì nếu sinh ra ở các tỉnh Nam Bộ thì chắc sẽ không bao giờ thấy được cảnh “non xanh nước biếc như tranh họa đồ thế này”.

 

Sau khi kết thúc cuộc hành trình gần 3 tiếng, mình tiến đến Động Am Tiên cách Tràng An khoảng 3 km. Động Am Tiên hay còn gọi là Tuyệt Tịnh Cốc, nơi mà các mỹ nhân chụp bộ ảnh mát mẻ khá hot trên mạng bữa giờ . Giá vé tham quan là 20.000đ/lần. Leo lên khoảng 50 bậc thì có một hang động thờ đức Phật và khi đi sâu vào trong sẽ có giếng Giải Oan. Ở đây thì mình không dám vào giếng vì tại thời điểm ấy chỉ có một mình ở đấy nên hơi sợ hãi.

Thật ra Động Am Tiên cũng chẳng có gì để xem và thường vắng du khách đến tham quan. Sau khi chán, mình trở về khách sạn vì lúc đó cũng tầm 5h30 rồi. Trên đường về, đang bon bon chạy giữa cảnh đồng quê thanh mát thì xe mình thủng lốp làm phải dắt bộ hơn 2 km. Khi gọi điện cho cha nội sửa xe thì bên đầu dây kia nói một cái giọng chảnh chó là hiện nay rất bận nên không sửa được. Mình đành phải dắt tiếp một hồi .

Khoảng 15 phút sau thì gặp một anh đang bán thịt dê nhưng hành nghề tay trái là chạy xe ôm, anh ấy thấy vậy kêu mình vào để giúp đỡ. Sau một hồi lâu, thì cuối cùng anh này cũng vá xong bánh xe với một lỗ thủng đinh thật to. Điều mình ngạc nhiên là anh này chỉ lấy mình 20.000đ (lúc đầu mình cứ tưởng là sẽ bị chiếm tầm hơn 100.000đ cơ đấy). Sau khi ngồi nói chuyện, anh ấy khuyên mình nếu không rành đường thì nên thuê xe ôm để chạy cho an toàn và tiết kiệm thời gian, rồi cho mình số điện thoại để liên hệ. Mình cảm ơn và thề sẽ không thuê xe chạy nữa vì quá bực bội giữa đường.

Khu mình ở cách đền Thái Vi tầm vài bước chân nên khi đền mở hội mình cũng có mặt. Ngày mình đến là mùng 09 tháng 3 âm lịch cũng là ngày khai hội cúng vua Đinh thì phải. Tiếng nhạc, tiếng trống thu hút khá nhiều bạn nước ngoài vào xem. Buổi tối ở đây, giống như khu Bùi Viện hoặc Tạ Hiện vì có rất nhiều khách tây đến vui chơi.

 

 

Ngày thứ hai: Bái Đính – Hoa Lư – Vườn chim Thung Nham – Chùa Bích Động – Hang Múa 

Ngày thứ hai, mình quyết định gọi cho anh sửa xe ngày hôm qua để chở mình đi chùa Bái Đính – vùng đất linh thiêng nhất của Phật Giáo. Sáng ở Ninh Bình mưa phùn nên đường rất trơn, một nguyên nhân khác mình cũng không rành đường nên bỏ thêm một chút ít đường để thuê người dân địa phương hướng dẫn đường đi sẽ hợp lý hơn.

Chùa được tham quan miễn phí nhưng vì chùa nằm trên núi cách cổng chùa khoảng 4km. Sẽ có hai sự lựa chọn cho mọi người một là đi bộ để thưởng thức phong cảnh, hai là đi xe điện. Giá vé xe điện là 30.000đ/chiều. Nếu đi xe điện thì chỉ mất tầm 15 phút là đến nơi. Mình chọn đi xe điện thì không thể đi nổi và muốn tiết kiệm thời gian.

Tại khuôn viên chùa Bái Đính có khá là nhiều điểm tham quan như bảo tháp cao 50 tầng, tượng Phật Di Lặc, điện Tam Thế, điện Giáo Chủ, điện Quan Âm, tháp chuông… Mỗi địa điểm cách nhau khoảng 500m đi bộ. Cũng phải mất tầm 2-3 tiếng đồng hồ nếu bạn muốn thưởng thức hết khu vực tâm linh nơi đây

 

 

Một điểm lưu ý nữa chính là hành lang la hán nơi thờ các vị tôn giả, mặc dù đã ghi là “Xin hoan hỷ không sờ tay vào tượng” vậy mà có rất nhiều người vô ý thức sờ tay, chụp hình, dẫn đến việc các tượng mất đi lớp tráng men bên ngoài. Trong hình ảnh bên dưới, phần màu đen chính là phần mà mồ hôi các du khách sờ vào thường xuyên.

 

Rời chùa Bái Đính – di tích của đất Phật, Nhựt tiếp tục cuộc hành trình đến cố đô Hoa Lư gần đấy khoảng 4 km. Hoa Lư là nơi ông vua Đinh Tiên Hoàng chọn làm kinh đô bởi sự thanh bình và tráng lệ của vùng đất này. Hôm nay khá đông vì hiện đang tổ chức hội Hoa Lư năm 2017 – từ ngày 09 đến 11 tháng 03 âm lịch hàng năm. Lễ hội nơi đây ngoài việc cho người dân chiêm bái cầu bình an ra còn có các khu lễ nhạc hát quan họ, múa rối nước, thi chèo thuyền, vật tay và triển lãm ảnh về văn hóa Ninh Bình.

 

Tầm 11h30 mình rời Hoa Lư để về nghỉ trưa. Trên đường về, băng qua con đường làng, mình thấy một bầy dê thật dễ thương đang ăn cỏ. Nhìn dễ thương vậy thôi chứ thịt dê là đặc sản của Ninh Bình đấy.

Về nghỉ trưa tầm 1 tiếng, 14h mình tiếp tục bắt xe ôm để đến Thung Nham vườn sinh thái có núi, có sông, có cây và có chim. Khu du lịch sinh thái Thung Nham có diện tích khoảng 4 hecta đất, rất thích hợp cho các trường hợp cần đưa học sinh đi thực tế, chứ nói thật chẳng có gì xem cả, đi mỏi chân phát mệt.

 

Tiếp tục đi đến điểm xuất phát tiếp theo, vì chùa Bích Động nằm trên trục đường ra về từ Thung Nham, nên mình nói chú xe ôm cho mình ghé khoảng 30 phút để lạy Mẫu trước khi rời Ninh Bình. Chùa Bích Động nằm trên ngọn núi nhỏ không cao lắm nhưng khi leo lên đến đỉnh sẽ thấy các đồng lúa mênh mông của Ninh Bình. Khi thấy các bạn Tây leo lên đỉnh để xem, mình cũng tò mò nhưng đường khá dốc và không có bậc thang để đi nên mình đã bị té và trượt chân xuống khi leo lên 1/2 đỉnh. Cũng may không sao.

 

Sau hành trình đến chùa Bích Động, mình khá mệt khi nhìn đồng hồ đã tầm khoảng 4h30 rồi, dự định là đón xe đi về vì lo hết xe về Hà Nội. Nhưng anh xe ôm này nỉ vẫn còn xe khách và thuyết phục mình xem thêm Hang Múa nữa cho biết.  Mình đồng ý đến Hang Múa như lời giới thiệu. Nhìn dưới chân lên đỉnh, Hang Múa dài 350 bậc thang giống hệt như Van Lý Trường Thành. Cố gắng đến phút cuối cùng mình bắt đầu leo lên từ từ. Nơi đây thu hút khá nhiều bạn Tây ba lô đến du ngoạn, nên ai khi leo lên gặp nhau đều cười và động viên nhau cố leo lên đỉnh.

Khi leo lên đỉnh sẽ có ngôi tháp thờ Phật Mẫu Quan Thế Âm nhìn xuống toàn thành phố Ninh Bình. Một cảm giác thanh bình đến lạ thường. Khi mình leo lên đỉnh thì thấy có một cặp đang chụp hình cưới và có khá nhiều nhiếp ảnh gia đang chụp ảnh.

 

Đúng 18h, mình khá mệt và đón xe về thành phố Hà Nội, giá vé vẫn là 70.000đ.

 

Ăn gì ở đây: 

Đây là vùng núi non nên đặc sản dê rừng, gà rừng, heo mọi rừng và thịt chó là một trong những món đặc sẳn. Vì mình không dùng được những món này nên mình ăn trực tiếp tại hostel, giá một phần khoảng 40k – 60k cũng khá ổn và không tốn công đi lại nhiều.

 

Một vài chi phí phát sinh

  • Tiền vé xe 2 chiều: 170.000đ
  • Tiền thuê 1 đêm ở hostel: 120.000đ
  • Tiền ăn: 150.000đ
  • Tiền tham quan Tràng An: 200.000đ
  • Tiền tham quan Động Am Tiên: 20.000đ
  • Tiền tham quan Thung Nham: 100.000đ
  • Tiền tham quan Hang Múa: 100.000đ
  • Tiền xe điện đi Bái Đính: 60.000đ
  • Tiền thuê xe máy tự lái ngày đầu tiên: 140.000đ
  • Tiền thuê xe ôm đi ngày thứ hai: 450.000đ

Tổng công chi phí 2N1Đ dành cho chuyến đi Ninh Bình 1.200.000d

Một vài lưu ý khi đến Ninh Bình: 

Luôn hỏi rõ giá thuyền đò, thức ăn hoặc bất cứ món hàng gì trước khi mua. Đừng hiểu lầm sự nhiệt tình của các người bán buôn nơi đây vì sự nhiệt tình ấy được quy đổi thành tiền.

Nếu thấy bác lái đò nhiệt tình thì nên lì xì tầm khoảng 10.000-20.000đ để họ vui và tận tâm với nghề.

Xe máy không nên thuê xe Nouvo rất nguy hiểm. Nếu bạn đi từ 1-2 người, tốt nhất nên thuê xe ôm để chở đi. Một phần an toàn, một phần có thể tiếp xúc với người bản địa.

Mồ mã ở đây khá nhiều nên tốt nhất đừng chụp hình tự sướng các kiểu.

Khi thấy người lớn thì nên chào hoặc nở nụ cười để thể hiện lịch sự. Nếu bạn chủ động trước, bạn sẽ biết thêm nhiều thứ đấy.

Kết thúc chuyến đi, mình cảm thấy khá hài lòng vì đây xứng đáng là một chuyến đi 1 lần trong đời người. Chào tạm biệt Ninh Bình và hẹn gặp lại tại một vùng đất khám phá mới.

Mình là Nhựt. Các bạn nếu có chi thắc mắc thì cứ để lại lời nhắn hỏi mình nhé, biết chi mình sẽ chỉ đó.

Link fb của Nhựt đây: https://goo.gl/7qOsRm

 

Y học vô tướng

“Mẹ ơi, bây giờ gần nhà mình có bệnh gì đau nhức đưa con thử xem, biết đâu con thử họ lại hết”

Trong khi các bạn trẻ cùng tuổi đi học mấy cái khóa để tăng kỹ năng mềm thì mình lại đi học Y. Nhưng sau khi học xong thì nói chính xác là học để hóa giải và gieo duyên với bệnh. Mục đích của mình đơn giản là học cho mẹ. Nhưng sau khi học mình thay đổi một tý học Y là để trả hiếu cho cha cho mẹ.

Con người vốn dĩ được xin ra từ tâm, tánh và xác. Nếu muốn hết bệnh, thì chữa cho xác thôi chưa đủ, mà còn phải chữa tiếp cho tâm và tánh. Nếu coi bệnh là một tội đồ muốn diệt thì suốt đời chữa hoài không hết, mà đôi khi bệnh còn nặng hơn. Ví dụ bệnh ung thư, một khi đụng dao kéo vào thì khối u sẽ nhảy khắp người (hiểu vậy cho đơn giản). Còn nếu coi bệnh là một nhân duyên, thì con người sẽ coi đó là ông Bụt giúp họ sẽ đổi tâm tánh, biết giữ gìn lại sức khỏe thì bệnh tự thuyên giảm.

15697361_367758546916730_2528466634141956323_n

Cứ ngỡ như buổi học ngày hôm qua, mình được học về huyệt đạo trên cơ thể người. Nó chính là những dây thần kinh giúp điều khiển con người, giúp chúng ta có cảm giác và dự đoán trước những thay đổi của cơ thể. Hồi xưa mình cười to khi nghe có người nói đau vai nhưng lại đi chữa bàn tay, thì bây giờ mình đã tìm ra được chân lý để chữa bệnh bằng phương pháp đồng ứng.

Mỗi ngày đi học là một bước tiến của mình. Học để tiến, học để lợi ích cho mình và người khác. Học để thành người khác. Đúng mình trở thành người khác thật. Mình đã xem những căn bệnh, những khó khăn trong cuộc sống đều là những nhân duyên giúp mình trưởng thành hơn. Mình đã khỏe mạnh hơn trước. Và hơn 3 tuần nay mình không đụng vào 1 viên thuốc giảm đau hay kháng sinh nào. Cứ tưởng là 2 tuần học liên tiếp mình sẽ cảm do về khuya nhưng thực sự khỏe re vì mình đã tự thông một vào huyệt đơn giản vào mỗi tối. Bệnh viêm họng hạt hơn mấy năm của mình củng tự thuyên giảm. Mình đang chữa cho mẹ mình một vài bệnh về rồi loạn tiền đình, viêm xoang, bệnh tim, cũng thấy chị ấy giảm chút chút. Sung sướng thiệt

Tất cả đều do duyên lành đưa đến. Có duyên các bạn sẽ gặp được một người làm thay đổi công việc hoặc cuộc đời mình hoặc mua được một quyển sách làm thay đổi bạn. Mình may mắn thật khi biết ông thầy dạy mình. (Không dễ gì gặp nữa đâu, kệ mấy bạn)

Mọi người có thể join vào group Y Học Vô Tướng này để tự tìm hiểu. Nếu có duyên và đức tin thì có thể gặp Thầy. Các bạn tự tìm hiểu, khi có duyên thúc đẩy thì học. Còn không thì từ từ, đừng gấp, cứ từ từ, có duyên sẽ gặp.

15590293_361790184180233_6946485421843293594_n

Đời người học được như vậy được rồi. Không phí chút nào.

TP.HCM 30/12/2016